top of page
icons8-light-snow-unscreen.gif

It’s few clouds and 4°C where I am...

T

ình yêu đầu mang hương sắc mùa thu,
mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Một chiều hoa sữa

image-from-rawpixel-id-3248995-png.png

"Tuổi mười lăm em lớn từng ngày,

Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ.

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ,

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ." ⁽¹⁾




Một sáng phố vắng người đầu đông, tên nhạc sĩ kia khoác cây đàn ghi-ta xỉn màu cũ mèm của mình lên vai, lang thang khắp chốn đô thành Hà Nội. Gió hiu hiu luồn qua chiếc áo khoác mỏng tang làm hắn không khỏi rùng mình. Đội chiếc mũ nồi màu lông chuột che đi mái tóc tơ mềm mại, hắn bắt đầu cuộc bộ hành của mình.



Hắn đã cuốc bộ ngang dọc nơi này không biết bao nhiêu lần, đến nỗi tên phố phường thuộc hết cả, thế nhưng có vẻ chẳng bao giờ biết chán. Bằng chứng là gần chục bài hát của hắn đều lấy cảm hứng từ đất Thủ đô, hôm nay là "cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau", ngày mai thì "có phải em mùa thu Hà Nội". Mà nghịch lý một chỗ, một kẻ trước giờ chẳng biết tình yêu chân chính là gì lại suốt ngày viết tình ca ngọt ngào sướt mướt, làm cho người ta còn tưởng hắn phải có chục mối tình dắt túi rồi cũng nên.



Doãn Kỳ là tay nhạc sĩ có tiếng nhất nhì cái đất thủ đô này, thế mà hắn lại là một kẻ lông bông vậy đấy, chẳng bao giờ yên vị một chỗ, cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới việc lập gia đình dù đã qua tuổi tam tuần. Hắn từng qua lại với một vài người, nhưng rồi họ cũng bỏ hắn mà đi bởi Doãn Kỳ quá ư lạ lùng và khó chiều. "Một kẻ lập dị," - đó là cách mọi người gọi hắn. Những cô gái bị hắn thu hút vì tiền, vì vẻ quyến rũ phong trần và ánh mắt mơ màng ấy chứ có bao giờ yêu hắn bởi cái thú vui viết nhạc "xoàng xĩnh" hay vì chính con người hắn đâu. Tình yêu đối với hắn chỉ là tình một đêm hoặc mối quan hệ trên bạn bè dưới người yêu vài tuần, nhưng đó chưa từng là thứ khiến hắn thực sự bận tâm.



Thế mà, chuyện lạ có thật cũng đã xảy ra. Doãn Kỳ có tình đầu, mà hắn lại là người đơn phương em trước kia! Từ yêu chính miệng Doãn Kỳ thốt ra có chút ngượng ngùng và sức nặng gây sốc, khiến cho cậu bạn thân làm ca sĩ phòng trà tên Thạc Trân cũng phải á khẩu vài chục giây. Thạc Trân suýt thì phun hết ngụm cà phê quý giá Doãn Kỳ mời (mà thường thì hắn chẳng bao giờ mời ai đi uống hết), trợn tròn mắt nhìn hắn chăm chăm như sinh vật lạ, rồi một lúc sau mới bình tĩnh đặt ly cà phê xuống:



- Cô gái nào lại may mắn lọt vào mắt xanh của quý ngài nổi tiếng nhất nhì đất Hà Nội đây vậy? Chậc chậc, quả là chuyện trăm năm có một! Cậu bạn ba mươi mấy năm chưa từng yêu ai của tôi giờ lại sắp có tình đơn phương chăng? Ái chà, có khi Doãn Kỳ còn cưới trước cả thằng Quốc mất.



Trước vẻ mặt mắt tròn mắt dẹt cùng câu nói ba phần thật lòng bảy phần 'cà khịa' của Thạc Trân, Doãn Kỳ vẫn từ tốn hớp một ngụm cà phê đá lành lạnh mát rượi cổ họng, rồi chép miệng:



- Ai nói với mày là tao thích cô nào?



Thạc Trân càng hết hồn tợn:



- Ý mày là sao?



- Mày biết Kim Thái Hanh không?



- Thái Hanh? Cái cậu hoạ sĩ ấy hả? Nghe nói thời còn trong trường đại học cậu ta nổi tiếng lắm, không những với đám con gái mà còn với bọn nam sinh nữa. Mày thích em ấy?



- Ừ, có nên gọi là tình yêu sét đánh không nhỉ?



Thạc Trân chưa kịp hoàn hồn thì lại giật cả mình vì thằng bạn mình hôm nay lại mơ mộng quá thể. Kim Thái Hanh là mặt trời phương nào mà có thể làm tảng băng thế kỷ Doãn Kỳ phải tan chảy nhỉ? Tò mò, thật sự tò mò chết mất.



.



Tình đầu của Doãn Kỳ, cậu hoạ sĩ mới đi được hơn một phần tư kiếp người cũng có cuộc đời chẳng kém phần long trọng. Hai mươi tám tuổi, tốt nghiệp đại học Bách Khoa ngành cơ khí điện loại giỏi, vậy mà Thái Hanh quay ngoắt một ngàn không trăm tám mươi độ đi làm hoạ sĩ, mặc kệ lời ra tiếng vào của cả người thân lẫn người dưng. Em nhận vẽ thuê để kiếm sống qua ngày, từ chân dung đến cảnh vật, từ những bức tĩnh hoạ tới con người, tranh của em đều cuốn hút một cách lạ kỳ. Cứ sáng sáng Hanh mang giá vẽ và giấy bút ngồi trước hiên nhà, hôm thì vẽ cảnh phố chợ tấp nập, hay có ngày bâng quơ phóng vài đường chì đen trên giấy trắng để lại nụ cười bẽn lẽn của một cô gái chớm xuân thì và đôi mắt cười lấp lánh.



Thái Hanh không là một người ít nói, thậm chí vô cùng thân thiện, nhưng người ta hay bảo em khó gần ở ấn tượng đầu tiên bởi vẻ đẹp như tượng tạc của em. Sống mũi cao, ánh mắt mơ màng và đôi chân mày hơi chau sát khi em tập trung vẽ làm cho khối cô gái phải đổ đứ đừ. Căn nhà nhỏ của Hanh không đề biển tên nhưng vẫn nườm nượp khách tới hỏi mua tranh và cũng để ngắm cậu chủ trẻ tuổi đẹp trai tài giỏi. Có lẽ bởi vậy mà tiếng tăm của em vang dần, giờ thì cả đất ba mươi sáu phố phường này ít nhiều cũng từng nghe tên. Có nhiều nhà đến ướm hỏi con gái mình làm dâu, thế mà Hanh mãi vẫn chẳng ưng ai, chỉ nhẹ nhàng từ chối bằng câu: "Cháu chưa tính đến việc lập gia đình."



Doãn Kỳ gặp Thái Hanh vào một ngày phố mới sang thu. Nói là gặp cũng không đúng lắm, vì chỉ có hắn nhìn thấy em thôi. Khi ấy, hương hoa sữa vẫn nồng nàn và vẹn nguyên vị ngọt ngào buổi hôm mai. Dạo trên phố cũ thân quen, hắn chợt bắt gặp một dáng hình rất đỗi yêu kiều. Chàng trai ngồi ngay bờ hồ kia đang say mê trong bột màu và bức hoạ. Em vận chiếc áo sơ mi màu kem cùng quần âu, đội chiếc mũ nồi nâu cà phê rất đỏm dáng, nhìn bảnh bao lịch lãm mà hút hồn không tưởng, làm hắn cứ ngắm em say mê mãi thôi. Bên bờ hồ gió thoảng mây trôi, tựa chừng em là một ảo ảnh đến từ trong sương gió đất Bắc Hà, đủ mộc mạc thân thuộc, cũng đủ cái chất duyên dáng sẵn có của một người sinh ra nơi Hà Nội phố. Cơn gió xào xạc thổi qua, hoa sữa trên cành rơi lả tả lên mái tóc người thương. Hanh khẽ lắc nhẹ đầu, hoa vương lại trên vai em và em mỉm cười dịu dàng như một chú mèo nhỏ. Doãn Kỳ cũng vô thức nở nụ cười. Chuông gió nhà ai đinh đang vang lên khúc ái tình.



Anh biết mình u mê em quá rồi.



.



Tiếng gõ cửa đánh thức Hanh từ giấc mộng mị trong những bức tranh. Mới bảy giờ sáng, cái tầm mà hầu hết mọi người vẫn còn ườn èo trên giường hoặc ngồi ì trong quán phở, vị khách này đã nôn nóng đến xem tranh, Hanh thầm cảm thấy ngạc nhiên. Hôm nay khách hàng của em là một người kỳ lạ. Hắn chẳng đưa ra yêu cầu gì, cũng chẳng nói rõ hắn cần gì, chỉ bảo em vẽ cho hắn một bức tranh, trả gấp đôi giá tiền. Hắn bảo sẽ đợi lấy ngay, rồi ngồi xuống ngay đối diện và nhìn em không rời mắt. Hanh vừa ngạc nhiên vừa bối rối, thế nhưng cũng không có ý kiến gì, chỉ bảo rằng em sẽ vẽ lâu. Hắn gật đầu, ra hiệu em cứ vẽ, hắn sẽ không làm phiền. Thế nhưng, Hanh vẫn cảm thấy ánh mắt kia cơ hồ như sắp dính chặt vào mặt em vậy, và tất cả những chi tiết trên người em đang được soi bằng con mắt của hắn như dưới kính hiển vi. Hai người chẳng nói với nhau một tiếng, bởi ai cũng bận việc của mình mất rồi. Một kẻ chăm chú vẽ tranh với gò má ửng hồng bối rối, một kẻ chăm chú ngắm người kia.



Mãi tới giữa chiều, Thái Hanh mới hoàn thành. Em vẽ một bức tranh về đường phố Hà Nội, những ngôi nhà be bé lùn tịt ngả màu nâu trầm, dây điện vắt ngang bầu trời, những cô nữ sinh Hà thành trong bộ áo dài trắng tản bộ dọc theo vỉa hè lát đá và hàng hoa sữa rợp bóng. Hắn nhận tranh của em, gật đầu nói câu cảm ơn rồi ra về. Em ngước nhìn theo bóng vị khách tới khi hắn khuất hẳn sau con ngõ. Hanh không nhìn thấy nét cười trên khoé môi và trong ánh mắt của người ấy. Em cũng chẳng hay tim Doãn Kỳ đã đập với vận tốc nhanh thế nào mỗi lần em liếc nhìn hắn. Mà thôi, được ngắm người thương là mừng rồi, Doãn Kỳ cũng chẳng cần đòi hỏi em hiểu tâm tư của mình. Đêm ấy về, bức tranh Thái Hanh vẽ được ai đấy ngắm đến mòn con mắt. Doãn Kỳ nửa muốn ôm nó cả ngày, nửa muốn giữ gìn cẩn thận nên đã đóng khung rất chu đáo rồi mới treo ngay trên đầu giường. Gió đầu mùa đưa hương hoa sữa ùa vào phòng nhỏ. Đêm nay mùi hoa dường như nồng nàn hơn cả, chắc là vì hắn đang yêu.



Doãn Kỳ chưa từng hỏi tại sao Thái Hanh vẽ lâu đến vậy. Đáng lẽ với tài hoa của em, vẽ một bức tranh không cầu kỳ chỉ cần vài tiếng. Thế nhưng Thái Hanh đâu chỉ vẽ một bức tranh. Em còn bí mật phác hoạ một bản thảo nho nhỏ về vị khách kỳ lạ của em, với cây đàn ghi-ta khoác sau lưng và mái tóc xoăn xoăn giấu dưới cái mũ beret rất nghệ sĩ. Thái Hanh đặt bức tranh về hắn trên chiếc bàn đầu giường. Người đàn ông trong tranh mang cho em một cảm giác tò mò, giống như một bí ẩn đối với người hoạ sĩ vậy. Nó thôi thúc em phải tìm hiểu, phải khám phá, phải được chạm tay vào đường nét tinh tế ấy, nhưng quả thực lại quá xa vời để với đến. Quả thực, em có chút mong chờ được gặp lại người ấy.



Anh là ai, khiến phút chốc trái tim rung động?



.



Trước giờ Thạc Trân cứ nghĩ một Doãn Kỳ trầm cảm đã kinh khủng lắm rồi, ai dè Doãn Kỳ hồi xuân còn đáng sợ hơn. Dạo này hắn cười một mình nhiều đến lạ, Thạc Trân tự hỏi liệu hắn có cụng đầu vào đâu không. Tuần nào Doãn Kỳ cũng qua tiệm tranh nhỏ của Thái Hanh, nay thì lấy cớ xem tranh, mai thì bảo người nhà hắn thích tranh của em. Mà vấn đề là tranh cũng đã chất đầy nhà, tiền cũng sắp cạn mà tình thì chưa thấy đâu. Hôm nào Doãn Kỳ cũng tươi cười ra ngoài rồi về nhà rầu rĩ than vãn:



- Mày ơi, em chưa đổ tao.



Mà mỗi lần như thế, hắn lại vào phòng khoá cửa cả ngày nghêu ngao sáng tác. Có hôm hắn thất tình ngồi chơi đàn tới tận khuya, mà khổ nỗi tường lại chẳng có cách âm, thành ra Thạc Trân nhà bên mất ngủ cả đêm. Thạc Trân suy đi tính lại nửa ngày, cuối cùng kết luận rằng trước khi căn nhà biến thành một bảo tàng nghệ thuật kiêm sân khấu ca nhạc, anh phải mau mau đi tác thành cho đôi chim cúc cu này thôi. Thế là, không biết với tài năng và phép màu gì của anh ca sĩ phòng trà, Doãn Kỳ bỗng dưng có được cái hẹn với Thái Hanh. Vừa mừng vừa lo, Doãn Kỳ vội vàng đi chuẩn bị chải chuốt suốt mấy ngày. Đến ngày hẹn, hắn chọn một bộ áo quần kiểu Âu lịch lãm, tóc vuốt keo xịn xò, làm Thạc Trân cũng đến là giật mình. Thái Hanh thì khác. Em đơn thuần nghĩ đây chỉ là một cuộc cà phê chuyện trò nho nhỏ với kẻ mê nghệ thuật kia, thành ra vẫn giữ nguyên phong thái cũ. Mà thực ra, Thái Hanh cũng chẳng cần chải chuốt gì thêm, nếu có thì chắc Doãn Kỳ sẽ đơ ra cả buổi vì sự đẹp trai chết người của em mất.



Sau buổi hẹn cà phê đó, cả hai dường như đã có những ấn tượng khác với người kia. Kỳ thầm thấy ngạc nhiên vì Hanh vô cùng am hiểu, cũng ưa thích âm nhạc. Còn Hanh, em đã không còn nghĩ Kỳ chỉ là cái tên lầm lầm lì lì xuống ngày ngồi ở phòng tranh của em không biết chán. Hắn nói chuyện vô cùng dịu dàng, lại còn tỏ thiện ý muốn giúp em gặp một vài người trong ngành khác. Dường như, em còn thấy rung động với hắn. Thì ra, tình yêu sét đánh là như vậy?



Cũng từ hôm ấy, Doãn Kỳ càng ngày càng biết nắm lấy thời cơ. Hôm thì mời Hanh đi ăn tối, hôm thì lấy xe qua nhà đón em đi bát phố. Thấm nhuần triết lý đường tình của Thạc Trân: "Đẹp trai không bằng chai mặt," cộng thêm khẩu hiệu "Đánh nhanh thắng nhanh,” thôi thì hắn cứ liều một phen thử xem. Và rồi trong một tối ngồi ăn tại nhà hàng sang trọng nhất Bờ Hồ, Doãn Kỳ đã ngỏ lời yêu với Thái Hanh.



Thoạt đầu, Hanh tròn mắt nhìn hắn đúng nửa phút, tí nữa thì nghẹn miếng bánh đang nhai trong miệng. Nửa phút sau em phì cười, nói:



- Thế mà cứ úp úp mở mở từ tối đến giờ, em còn tưởng cái gì.



Lúc này Doãn Kỳ luống cuống chẳng biết phản ứng ra sao, thoạt mồm loa mép giải cho bớt ngượng thì Hanh đã giải vây cho hắn:



- Em đồng ý.



Một câu ba từ, nhẹ tênh và ngọt ngào. Gò má em phớt hồng như một quả đào mọng và đôi mắt lấp lánh thì đang híp lại bởi nụ cười rộng đến mang tai.



- Em không ngờ là Kỳ bối rối thế đấy. Còn định từ chối để chọc anh, thế mà nhìn anh luống cuống lại không nỡ.



Em khúc khích pha trò, vẫn thích thú nhìn Doãn Kỳ gãi đầu gãi tai. Gã trai này đúng là làm em đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cứ ngỡ hắn là người lạnh lùng vô cảm, ai dè cũng có lúc bối rối đáng yêu như thế. Đêm ấy có lẽ là buổi hẹn hò ngọt ngào nhất của cả hai. Khi Kỳ chở Hanh về đến nhà, em tạm biệt hắn bằng một nụ hôn. Không phải là một nụ hôn phớt trên trán hay má như thường ngày, nụ hôn này đúng nghĩa là của người tình: mạnh mẽ, cuồng nhiệt và khát khao. Môi em ngọt vị đường, thơm mùi bơ, càng làm hắn rạo rực cuốn lấy. Gió thổi mát rượi làm dịu đi tâm tư cháy bỏng, rồi họ luyến tiếc rời khỏi nhau. Hanh ngượng ngùng đỏ mặt, hắn lại càng được đà trêu ghẹo em. Thấy thế, em đánh yêu hắn rồi vội lẩn sau cánh cổng nhà. Hắn vẫn chưa vội rời đi, chăm chú dõi theo ánh đèn điện vừa được bật lên trên tầng hai.



Rồi bóng Hanh xuất hiện trên ban công. Thấy hắn vẫn đứng đấy, em ngạc nhiên rồi cười dịu dàng, nụ cười xinh đẹp như ánh trăng khuya in dấu mãi trong lòng hắn. Thế đấy, người ta vẫn bảo tình yêu là thứ độc dược khiến con người mờ mắt, vậy mà sao hắn chỉ cảm thấy vị ngọt ngào của mối tình đầu?



Kỳ ngẩn ngơ một hồi những suy nghĩ ấy cho đến khi Hanh gọi với xuống, làm hắn sực nhớ ra rằng mình vẫn còn đang đứng dưới hiên nhà em. Hanh chắc đã thấm mệt, nhưng em vẫn nán lại ở ban công chỉ để nói lời tạm biệt:



- Bonne nuit, monsieur. ⁽²⁾



- Toi aussi, mon amour. ⁽³⁾



Hắn đáp, với ánh mắt trìu mến hơn hết thảy.





tiếp tục

Chú thích

⁽¹⁾ Thơ Hoa Sữa - Nguyễn Phan Hách

⁽²⁾ Tiếng Pháp: Ngủ ngon nhé, quý ngài.

⁽³⁾ Tiếng Pháp: Em cũng vậy, tình yêu của anh.

Leave a

Comment

comment

Some thoughts

lúc 17:50:00 31 tháng 3, 2020

Khók cái đã rồi đọc tiếp

lúc 16:53:00 21 tháng 3, 2020

Đọc tiếng Pháp nó quắn quéo TvT

lúc 16:53:00 21 tháng 3, 2020

Sao không là mon chéri luôn đi TvT

lúc 16:49:00 21 tháng 3, 2020

Toàn những người con của Đảng :)

CHƯƠNG HAI

tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt,
vậy mà tan trong sương gió mong manh

...​đến chương tiếp theo...

Nhớ Mùa Thu Hà Nội
00:00 / 01:04
bottom of page