top of page

it is windy in my place
ác phẩm
Stories that walk through old streets, faded schoolyards, and the quiet shadows of post-war years. Stories about those who believed that even in the fog of war, we still had love, kindness, and humanity to carry us forward.

“Em ơi, thời chinh chiến nơi quan ải đã qua bao nhiêu năm, cớ sao em chưa về với anh, về với những người đồng đội em từng kề vai sát cánh, với căn nhà bé nhỏ lọt thỏm trong ngõ có dàn hoa giấy xinh xinh và cái ban công ngắm ra ba mươi sáu phố phường Hà Nội của đôi ta?”
vietnam 1979
thái hanh • chính quốc

“Năm ấy em ra đi từ luỹ tre làng nơi miền quê nghèo khổ, bỏ lại bến quê hôm nào mình uống chung dòng nước ngọt hẹn mãi mãi không xa rời, và một người cũ đã từng thương.”
vietnam 1990
nam tuấn • thạc trân

“Thuở giặc giã đời người nhanh như đếm
Gặp lần này chắc gì có lần sau
Thương, yêu, vội, vàng
Chẳng ai nỡ tiếc nhau
Nụ hôn thời chiến tranh nửa ngọt ngào nửa đắng
Phút hoà nhập hai cuộc đời trong trắng
Rừng chuyển gió ngả nghiêng
Sao băng vạch chéo trời
Tôi hai mươi
Em cũng sắp hai mươi?”
Chuyện tình không tên
Thơ Nguyễn Thái Sơn
vietnam 1968
doãn kỳ • hiệu tích
.png)
“Những lời thương chẳng biết gửi vào hồn ai, anh biên trong cánh thư tay cho người viễn xứ. Em xa nhớ, đất Hà Nội luôn có anh đợi em.”
tạp bút nho nhỏ cho hà nội.
hanoi 2002
thái hanh • chính quốc

“Chỉ mùa thu còn trọn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau.”
Hoa Sữa
Thơ Nguyễn Phan Hách
vietnam 1997
doãn kỳ • thái hanh

"Giữa đêm đông tháng giá, tôi gặp em trên chuyến tàu khuya cuối cùng về Mát-xcơ-va. Mắt em thăm thẳm và biếc xanh như nước biển hồ rộng lớn. Tôi đợi em nơi ga tàu cũ, ca khúc tình ái của Pushkin, mong rằng em có thể về bên tôi.
'Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.' "
Tôi yêu em
Thơ Pushkin
moscow 1985
doãn kỳ • taehyung

"Chúng ta đã đi qua bao nhiêu mùa hạ?
Để chiều nay ngẩn ngơ rằng đây là hạ cuối."
Em đến bên tôi, em để lại nắng mai và phượng đỏ vương đầy trong lòng tôi, mãi mãi không thể xoá nhoà. Trên những nẻo đường xưa ngả màu thương nhớ, vào một mùa ve kêu xôn xao và nắng cháy đỏ trời chiều, em lại trở về bên tôi. Một mùa hạ cuối. Vĩnh viễn tới sau này chúng ta cũng chẳng còn là gì của nhau nữa.
quang • cường (mưa đỏ 2025)
|251020|04.07|
_____________
Dạo này luỵ Quang và Cường của Mưa đỏ quá nên lại ngoi lên. Câu chuyện này không lấy bối cảnh trực tiếp từ Mưa đỏ, có lẽ đúng hơn là lấy cảm hứng từ một bài phỏng vấn, Steven và Hoàng đã trả lời câu hỏi nếu Quang và Cường thực sự là hai người bạn học, là "hai thằng bạn chơi được" thì sẽ là như thế nào?
bottom of page