top of page
icons8-light-snow-unscreen.gif

It’s few clouds and 4°C where I am...

T

háng năm này gió thổi dọc trường sơn - văn công hùng

Entry 62. 16 tháng Mười 2022 22:22

Leave a

Comment

comment

Some thoughts

image-from-rawpixel-id-3248995-png.png

Tháng năm này gió thổi dọc Trường Sơn,

Tôi lặng lẽ lần qua từng khu rừng lá đổ.

Những cây khộp già đăm chiêu trong chiều vắng,

Gió thổi hoài rát ruột lắm gió ơi.


Ngày chia tay em kẹp tóc mảnh mai,

Dáng nhỏ thó đưa mắt nhìn rất vội.

Vịn thành xe mưa giăng giăng ngõ tối,

Hương ngọc lan thảng thốt tỏa sau hè.


Biền biệt em đi, biền biệt mẹ chờ.

Chiều tựa cửa ngóng hoài về phương ấy.

Phương ấy ơi, phương ấy là nỗi nhớ,

Trường Sơn mờ ngăn ngắt một màu xa.


Những con đường hoàn thành, những đoàn quân đi qua.

Trùng trùng quân đi hướng về chiến thắng.

Chỉ những cánh rừng là im lặng,

Chiều mỏng manh bóng con gái nhạt nhòa.


Đôi vai mảnh mai kia bao lần làm trụ đỡ cầu phà,

Bao lần em đứng làm cọc tiêu cho xe qua bến.

Mà mưa bom bão đạn...

Tiếng con gái ngọt ngào nâng bước những đoàn quân.


Tôi lật chiều lật cỏ để tìm em, chỉ gặp biết bao điều bình dị.

Ngang dọc những cánh rừng con gái, nào đâu em thức ở phương nào?


Tôi đi nửa giờ xe để đến nơi ngày xưa em qua bằng một đời con gái.

Bạt ngàn cao su rưng rưng nhựa trắng, lại gặp những bóng áo xanh một thời trận mạc.

Lại gặp những vai tròn con gái, lại những tiếng cười trong trẻo tuổi hai mươi...


Em lẫn vào cây vào đất vào rừng,

Vào hôm nay khói hương nhòa nước mắt.

Anh xin thay em chắp tay dõi về phương Bắc,

Một dáng chiều tựa cửa phơ phơ...


Tác giả Văn Công Hùng






Ai đã từng đọc những câu chuyện về các cô gái Trường Sơn như "Những ngôi sao xa xôi", "Người sót lại của rừng Cười" hay "Ngã ba Đồng Lộc" hẳn có lẽ không quên được cuộc sống đầy gian truân của họ ở các cao điểm ngày đêm nóng bỏng lửa đạn, hay là những trạm quân y, tiếp lương, kho đạn bé nhỏ dọc suốt chiều dài đất nước. Những cô gái ấy cũng đã trải qua bao nhiêu trận bom, bao nhiêu cơn sốt rét rừng, bao nhiêu gian khổ hiểm nguy nơi rừng thiêng nước độc.



Trên con đường trùng trùng quân đi vội vã, họ có thể chỉ là một ánh lửa, một cái bếp con con, một trạm phẫu thuật không tên nép ở góc rừng, nhưng đó chính là bóng hình quê hương, là lời nhắn nhủ tiếp sức của hậu phương để người chiến sỹ vững lòng đi tới.



Gần đây, mình đọc được một truyện ngắn mang tên 'Hơi ấm Linh Cảm': https://kinhtedothi.vn/truyen-ngan-hoi-am-linh-cam.html



Ấy cũng là một người lính, trên đường hành quân vào chiến trường đã thoát chết nhờ một cô gái thanh niên xung phong ở bến phà Linh Cảm che chở cho anh khỏi trận bom. Anh không kịp biết cô tên gì, chỉ được trả lời rằng: "Cô ấy không có tên đâu. Cô ấy là thanh niên xung phong Linh Cảm. Chúng tôi cũng chưa biết cô ấy có bị sao không, hiện đang băng bó. Đồng chí cứ yên tâm chiến đấu. Hẹn ngày thống nhất nhé!".



Và rồi rất nhiều năm sau khi đất nước đã hoà bình, anh trở về Linh Cảm mong tìm lại ân nhân năm xưa. Nhưng anh không tìm được người con gái ấy, bởi đã có vô vàn nữ thanh niên xung phong chiến đấu tại Linh Cảm, ai cũng sẵn sàng lấy thân mình che chở cho bộ đội, cô gái không tên anh tìm có thể là ai? Cuối cùng anh rời đi, lòng vẫn canh cánh một nỗi thương nhớ, cảm phục và biết ơn người con gái Linh Cảm ấy.



Đã có bao nhiêu lời ước hẹn như thế, cả những lời ước hẹn không nói ra, rằng ngày thống nhất sẽ trở lại tìm nhau, nhưng rồi đến ngày đất nước hoà bình thì ai còn, ai mất? Đọng lại chỉ còn niềm khắc khoải mong nhớ và những hành trình tìm lại cố nhân kéo dài mãi hết đời người.



Entry 63. 16 tháng Mười một 2022 23:01

năm tháng mệt nhoài

...​đến nhật ký tiếp theo...

bottom of page