top of page
icons8-light-snow-unscreen.gif

It’s few clouds and 4°C where I am...

V

ào đông

Entry 44. 02 tháng Mười một 2021 07:46

Leave a

Comment

comment

Some thoughts

lúc 06:40:21 9 tháng 11, 2021

biết chị từ bên wattpad, lúc đầu cũng không định cmt gì đâu nhưng chợt luồng sức mạnh nào đó thôi thúc khiến em soạn vài dòng. đối với em, đây là góc nhỏ yên bình, lúc mệt mỏi, em đều ghé một chốc để bình ổn cảm xúc. có lần đọc một đoạn nhật kí của chị, em đã khóc. không biết do tâm trạng hay vì đồng điệu nữa. cuộc sống người lớn khó khăn quá. đôi lúc cũng thật tù túng.
cảm ơn chị nhiều lắm. ở nơi trời tây xa xôi, chị giữ gìn sức khỏe nhé!

image-from-rawpixel-id-3248995-png.png

Dạo này trời mưa rất nhiều.



Mưa rả rích.



Mưa xối xả.



Ảnh dưới mình chụp vào một buổi sáng đi học. Nói là sáng nhưng vì đã vào đông nhưng chưa đổi múi giờ nên vẫn tối như ban đêm vậy. Trời vào đông nhiều mưa cứ xám xám, đùng đục, vần vũ.





Có lẽ đặc trưng của thành phố này là mưa. Trước khi đến Vancouver, mình chưa từng nghĩ nơi này mưa nhiều đến vậy. Ở Toronto không mưa nhiều, chủ yếu là tuyết. Vancouver thì khá giống Đà Lạt. Trời ấm nên mưa nhiều vào mùa đông. Và lành lạnh. Và nhiều gió. Gió thổi muốn bay người :)



Quả thực khi còn ở Sài Gòn mình rất thích mưa. Sài Gòn thường nóng, mưa tới làm mặt đường và cây cối cũng dịu hơn. Và nhất là khi mưa thì cảm thấy yên bình hơn, dễ ngủ nữa. Nhưng Sài Gòn thường mưa kiểu bóng mây, hoặc mưa rất to sau đó cũng tạnh ngay. Ở đây thì mưa dầm dề, mưa nhỏ nhưng không giống mưa phùn mà vẫn đủ làm người ta ướp nhẹp nếu quên mang ô.



Nói thế thôi, mình vẫn là thích mưa hơn tuyết. 



Tuyết là một phiên bản "nâng cấp" của mưa. Khi trời xuống dưới âm độ thì mưa không thể tạo thành giọt nước, sẽ biến thành bông tuyết. Hẳn mọi người đều thích khi nghe đến tuyết. Tuyết trong phim nhìn trắng tinh thuần khiết, phủ trắng các mái nhà, những đường đi. Và người ta có thể nằm xuống, khoát tay khoát chân để làm thiên thần tuyết. 



Đúng, đó là ngày tuyết đầu.



Ngày tuyết đầu tiên rất đẹp, thấy những đường phố dần dần bị phủ kín bởi từng lớp, từng lớp tuyết dày. Ngồi trong nhà nhìn ra ngoài quả là không khác gì phim Hàn, bật I will go to you like the first snow nữa thì đủ bộ luôn.



Nhưng mà!



Sáng hôm sau ra khỏi nhà đi làm đi học mới gọi là sầu. Sáng sớm sẽ có xe của thành phố đi rải muối để các xe đi không bị trơn trượt. Không làm sạch tuyết trên đường thì có lẽ tai nạn cũng phải kha khá, vì đi trên tuyết rất ít ma sát mà thường bên này lái xe tốc độ cao. Tầm 7-8 giờ muối đã làm tan tuyết, tuyết sẽ biến thành một đống nước pha tuyết đen đen vì các xe đã cán lên, còn bẩn hơn cả mưa. Hơi vỡ mộng :)



Khi đến Vancouver hiếm khi tuyết lại thấy nhớ. Ở đây nếu có tuyết thì cũng ít hơn hẳn, không như Toronto 1 năm 6 tháng toàn là tuyết và tuyết. Nhưng mà đến lúc có tuyết chắc là lại khóc thầm khi leo từ trên đỉnh dốc nhà mình xuống trạm xe buýt dưới chân đồi vì sợ trượt vỏ chuối =)))


Entry 45. 04 tháng Mười một 2021 11:49

bánh tart trứng

...​đến nhật ký tiếp theo...

bottom of page